NGHIÊN CỨU BỔ SUNG CÁC YẾU TỐ KHÍ TƯỢNG ĐỂ XÁC ĐỊNH MÙA CHÁY VÀ NGUY CƠ CHÁY RỪNG BẰNG PHƯƠNG PHÁP PHÂN TÍCH ĐA BIẾN TẠI HUYỆN QUẢNG NINH, TỈNH QUẢNG BÌNH
DOI:
https://doi.org/10.5281/zenodo.21062430Abstract
Nghiên cứu này nhằm xác định mùa cháy rừng tại huyện Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình bằng phương pháp phân tích đa biến. Sử dụng số liệu cháy rừng giai đoạn 2017- 2025 kết hợp với dữ liệu khí tượng (nhiệt độ, lượng mưa, độ ẩm, biên độ nhiệt độ, lượng bốc hơi và số giờ nắng) từ năm 2015 - 2025, nghiên cứu áp dụng các phương pháp thống kê đa biến gồm phân tích thành phần chính (PCA) để xác định các yếu tố ảnh hưởng và thời điểm bắt đầu và kết thúc mùa cháy. Kết quả cho thấy mùa cháy rừng tại khu vực nghiên cứu tập trung chủ yếu từ tháng 4 đến tháng 8 dương lịch hàng năm, với đỉnh điểm vào tháng 6 và tháng 7. Các yếu tố khí hậu đóng vai trò quyết định trong việc xác định mùa cháy, trong đó nhiệt độ và độ ẩm có ảnh hưởng lớn nhất. Phương pháp phân tích đa biến đã chứng minh hiệu quả trong việc xác định ngưỡng thời gian mùa cháy với độ chính xác khá cao khi so sánh với dữ liệu cháy rừng thực tế tại địa phương. Kết quả nghiên cứu đóng góp cơ sở khoa học cho công tác dự báo, cảnh báo và phòng chống cháy rừng tại khu vực nghiên cứu.