VƯỢT QUA RÀO CẢN ĐỊA LÝ: TÁC ĐỘNG CỦA THỰC HÀNH GIẢNG DẠY VÀ TIẾP XÚC THỰC TẾ ĐẾN NĂNG LỰC GIAO TIẾP LIÊN VĂN HÓA CỦA HỌC SINH TIẾNG ANH ĐÔ THỊ VÀ NÔNG THÔN
DOI:
https://doi.org/10.5281/zenodo.21063949Từ khóa:
Intercultural Communicative Competence (ICC), Urban-Rural Divide, EFL, Instructional Practices, Authentic Exposure.Tóm tắt
Nghiên cứu này xem xét sự khác biệt về năng lực giao tiếp liên văn hóa (Intercultural Communicative Competence - ICC) giữa học sinh trung học phổ thông khu vực thành thị và nông thôn tại tỉnh Quảng Trị, đồng thời phân tích vai trò của các thực hành giảng dạy đối với năng lực này. Nghiên cứu sử dụng thiết kế phương pháp hỗn hợp tuần tự giải thích với dữ liệu thu thập từ 240 học sinh và 17 giáo viên tiếng Anh tại Trường THPT Đào Duy Từ và Trường THPT Lê Hồng Phong. Kết quả cho thấy học sinh thành thị đạt kết quả cao hơn học sinh nông thôn ở các thành tố kiến thức văn hóa và kỹ năng giao tiếp liên văn hóa (p < 0,001), trong khi không có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về thái độ liên văn hóa giữa hai nhóm (p > 0,05). Nghiên cứu cũng phát hiện sự chênh lệch giữa nhận thức của giáo viên và trải nghiệm thực tế của học sinh về việc sử dụng học liệu xác thực trong giảng dạy. Phân tích hồi quy cho thấy tiếp xúc với học liệu xác thực và các thực hành giảng dạy có ảnh hưởng mạnh hơn yếu tố vị trí địa lý trong dự báo năng lực giao tiếp liên văn hóa. Kết quả khẳng định rằng khoảng cách giữa học sinh thành thị và nông thôn có thể được thu hẹp thông qua việc tăng cường cơ hội tiếp xúc với học liệu và trải nghiệm giao tiếp xác thực trong dạy học tiếng Anh.